Đọc nhiều Bài viết


  • Phim “Những bức thư”: những điều chưa biết về Mẹ Têrêsa

    WHĐ (05.01.2016) – Vào ngày sinh nhật thứ 79 của ngài (17-12-2015), Đức Thánh Cha Phanxicô đã phê chuẩn phép lạ để Mẹ Têrêsa Calcutta có thể được tuyên thánh. Chỉ 18 năm sau khi qua đời, “Mẹ của người nghèo” – như Thánh Gioan Phaolô II từng gọi Mẹ Têrêsa như thế–, sẽ được tôn kính trên bàn thờ.

     

    Đời sống tuyệt vời của Mẹ đã được đưa lên màn ảnh lớn nhiều lần. Tuy nhiên, “Những bức thư” lại mang đến một góc nhìn khác về Mẹ Têrêsa Calcutta: bộ phim tập trung nói về sự cô đơn của Mẹ.

    “Trong lòng, Mẹ đã trải qua một sự trống rỗng khủng khiếp. Không ai biết được nỗi cô đơn Mẹ đã cảm nhận”.

    Bộ phim phần lớn dựa trên những bức thư trao đổi giữa Mẹ Têrêsa và vị linh hướng của Mẹ là linh mục Dòng Tên Celeste Van Exem.

    “Những bức thư Mẹ viết cho thấy nỗi cô đơn Mẹ phải chịu đựng trong suốt sáu mươi năm”.

    Gần 50 năm liên lạc thư từ đã cho biết vị nữ tu nổi tiếng này đã sống những giai đoạn dài gặp khó khăn về thiêng liêng như thế nào. Những bức thư này đã được công bố trong tiến trình tôn phong chân phước cho Mẹ.

    Bộ phim đã được phát hành cách nay vài tuần với dàn diễn viên được đề cử giải Oscar và đoạt giải Quả cầu vàng.

     

    Minh Đức

    (Nguồn: WHĐ)

    Đọc thêm »
  • "Các nữ tu trong trắng", một bộ phim có tầm mức hoàn vũ

    Xem phim: http://phimconggiao.net/cac-nu-tu-trong-trang_f4de49b8d.html

    (Aleteia.org)Câu chuyện dựa trên các sự việc có thật và chẳng có gì đáng hấp dẫn.

    Năm 1945, sau khi bị lính Xô viết hãm hiếp nhiều lần tất cả các nữ tu của một tu viện ở Ba Lan, bảy trong số các nữ tu mang thai. Trong một đất nước bị chiến tranh tàn phá, vừa khốn cùng, vừa nghèo đói, tình trạng của họ chưa từng có và cũng không thể nói với ai. Làm gì bây giờ? Một sơ rời bức tường kín mít để xin một nữ bác sĩ trẻ người Pháp giúp đỡ.

    Một đề tài có thể làm cho nhiều người sợ điều xấu nhất sẽ xảy ra, với tràn lan các cảnh phỏng chừng, tình cảm lẫn lộn, hình ảnh không kín đáo hoặc bị lèo lái. Nhưng không có những chuyện này, trái lại là đàng khác: khởi đi từ một câu chuyện bẩn thỉu và cá biệt, nhà đạo diễn đã đưa khán giả đến tầm mức hoàn vũ mà không rơi vào sự dễ dãi. Không kể lại kịch bản, chúng tôi chỉ nêu lên đây một vài điểm tốt đẹp chính của cuốn phim.

    Trước hết là sự tôn trọng các nhân vật: được tôn lên nhờ hình ảnh rất đẹp (do cùng nhiếp ảnh gia thực hiện phim Des hommes et des dieux) trong sự hài hòa giữa các màu xám, trắng và nâu, máy quay phim luôn đưa ra góc cạnh của lời khấn khiết tịnh, chẳng hạn cho khán giả xem cảnh thân thiết nhất là sinh đẻ mà không toát ra một ly nào cho thấy sự phô bày hay dễ tính chiều theo thị hiếu. Cũng vậy, tất cả nhân vật chính không đóng khung vào một thể loại nào có vẻ giản lược quá mức: tất cả đều phức tạp, mỗi người đều có điểm yếu và ánh sáng của mình, cộng với tài năng diễn xuất tuyệt vời của các diễn viên. Hoặc, đời sống tu hành được tôn trọng, không có tham vọng cho khán giả xem những cảnh bí mật nhưng tỉ mỉ chính xác đưa ra sự liên tục của một nghi thức hoàn toàn dâng hiến, trong lời ca tiếng hát của các giờ kinh, âm thầm đưa khán giả đi từ Mùa Vọng đến Phục Sinh qua tuần Thương Khó (cố vấn về đời tu không ai khác là linh mục Ligugé).

    Kế đó là tôn trọng khán giả. Đứng trước các thách thức đảo lộn trong việc đón nhận sự sống gây ra trong bạo lực và đặt lại vấn đề ơn gọi của các sơ, các phản ứng sẽ khác nhau và đôi khi bất ngờ. Một nữ cán bộ cộng sản giúp các nữ tu và mẹ bề trên trong việc chọn lựa khủng khiếp, dựa trên tình yêu cho cộng đoàn… Mỗi khán giả, dù tin hay không tin, ở đây họ phải nhận định, không phải chỉ để hiểu thái độ của người này, người kia nhưng nhất là đặt cho chính mình những câu hỏi cơ bản nhất, mà xã hội chuộng giải trí của chúng ta thường che khuất.

    Chúng ta cho sự sống của mình cho đến đâu? Cho đến khi bỏ nó? Cho đến khi trao truyền nó – và bằng cách nào? Làm thế nào để đón nhận người khác, dù người đó là Chúa Kitô, người Do Thái, một em bé không mong muốn? Làm thế nào để mình vẫn là con người, làm thế nào để mình trở thành con người? Qua các nhân vật và qua các thánh giá của họ, cuối cùng khán giả thấy được hy vọng. Vượt lên các hình ảnh, các câu trả lời có sẵn, nữ đạo diễn Anne Fontaine cống hiến cho chúng ta một bài chiêm nghiệm đáng ngưỡng mộ.

    Lm. Denis Dupont-Fauville
    Marta An Nguyễn chuyển dịch

     

    Đọc thêm »
  • Bộ phim “Thiên Chúa không chết” (God’s Not Dead) đoạt Giải thưởng GMA Dove Awards

    [PhimCongGiao.Net] - Bộ phim chủ đề Kitô giáo khá nổi tiếng của năm 2014 Thiên Chúa không chết (God’s Not Dead) đã chiến thắng ở hạng mục phim truyền cảm hứng nhất của năm tại lễ trao giải thưởng Kitô giáo uy tín hàng đầu thế giới GMA Dove Awards lần thứ 50.

    Diễn viên David A.R. White đã chia sẻ trong một bài phỏng vấn trước đó rằng đã có một người nào đó gửi cho anh một bức ảnh của chiếc xe buýt có dán hình giải thưởng dành cho bộ phim mà anh tham gia diễn xuất. Anh chia sẻ rằng điều đó “thật sự tuyệt vời” và rằng việc bộ phim đang lan rộng trên toàn thế giới quả là một điều kỳ diệu.

    Bộ phim Thiên Chúa không chết của hãng mẹ Pure Flix Entertainment thực sự không nhận được nhiều kinh phí hỗ trợ ban đầu như nhiều bộ phim trước đó nhưng nó vẫn chiếm được một vị trí quan trọng trong lòng khán giả khi đạt doanh thu từ 8,6 - 8,9 triệu USD trong tuần đầu tiên ra mắt tại các rạp.

    Bộ phim này chỉ được chiếu tại 780 rạp trên khắp nước Mỹ, điều này thực sự làm nó lu mờ khi so sánh với con số 4000 rạp công chiếu của những bộ phim hứa hẹn đắt khách khác như Muppets Most Wanted hay Divergent.

    Bộ phim Thiên Chúa không chết kể về một chàng sinh viên mới đến với ngưỡng cửa đại học tên Josh Wheaton (do diễn viên Shane Harper thủ vai). Chàng trai trẻ này đăng ký vào một lớp triết học và gặp phải một ông thầy khét tiếng độc đoán – giáo sư Radisson (Kevin Sorbo thủ vai). Vị giáo sư này bắt các sinh viên của mình phải công nhận rằng “Thiên Chúa đã chết” nếu như muốn có được điểm qua môn của ông. Tuy nhiên Wheaton đã từ chối, một mực phủ nhận điều đó và quyết tâm bảo vệ đức tin của mình.

    Bộ phim đã nhận được hàng loạt sự hỗ trợ từ cộng đồng Kitô hữu cũng như sự xét đoán và phê bình từ những người theo chủ nghĩa vô thần cảm thấy không thoải mái với việc Kitô hữu một mực bảo vệ niềm tin của mình.

    Bộ phim được quay dưới sự chỉ đạo của đạo diễn Harold Cronk cùng với sự tham gia của hàng loạt các ngôi sao như Kevin Sorbo, Harper, David A.R. White, Phil Robertson… Được ra mắt chính thức tại khắp lãnh thổ Hoa Kỳ vào ngày 21/03/2014 và gặt hái được nhiều thành công trong lòng khán giả khắp nơi.

    Nguồn: BreatheCast

    Đọc thêm »
  • Liên hoan phim Công giáo Quốc tế trao giải diễn viên xuất sắc vì cổ suý niềm hy vọng

    Đó là diễn viên Juan del Santo. Là một diễn viên dũng cảm và tài năng, anh mới đoạt giải “Con Cá Bạc” (Silver Fish) ở mảng diễn viên hay nhất trong Liên hoan phim Công giáo Quốc tế, với bộ phim “Flow”.

    Juan del Santo: “Nói thật với bạn, khi nghe tin, tôi không thể tin được. Tôi rất vui”.

    Trong phim, Juan del Santo vào vai một nhân vật phải đối mặt với một mưu đồ bất lương, khiến cho cuộc đời của anh ta đổi hướng. Nội dung của phim kể lại cuộc tìm kiếm nội tâm vô vọng của anh ta.

    Bộ phim được đánh giá cao vì nó vạch ra cách thức để người ta vượt qua các khó khăn trong cuộc đời mình. Juan cho biết, vào vai nhân vật này là một thách đố với anh.

    Juan del Santo: “Chúng tôi cố gắng quan sát và chiêm nghiệm về các tai hoạ nhân vật gặp phải. Chúng tôi cố gắng để làm sao các sự kiện này phải thật, phải tang thương đúng như ngoài đời thực vậy, nhưng đồng thời chúng tôi cũng cố gắng nhấn mạnh ở điểm này là: có nhiều cách thế khác nhau giúp người ta trực diện và phản ứng trước đau khổ”.

    Diễn viên tài năng này cho biết, anh cảm thấy mình rất may mắn khi được vào vai nhân vật Walter Mann, và cùng với việc đoạt được giải “Con Cá Bạc”, mọi công khó của anh đã được đền đáp.

    Juan del Santo: “Phải nhận rằng, được tham gia trong bộ phim này là một ân phúc lớn lao từ Thiên Chúa. Tôi đã ước mơ được đóng mẫu nhân vật thế này từ lâu rồi, và thật may mắn vì tôi đã được toại nguyện khi tham gia bộ phim của đạo diễn David. Với tôi, đó là một kinh nghiệm bổ ích”.

    Nhân vật mà Juan del Santo thủ vai phải làm cho thấy được niềm hy vọng bất chấp thảm cảnh bị gài bẫy đánh lừa.

    Phim “Flow” cho thấy người ta hoàn toàn có thể hy vọng, bất chấp những khó khăn trong cuộc sống.

    Nguồn: Romereports.com / daminhvn.net

     

    Đọc thêm »
  • “IDA”, cuốn phim thắng giải Oscar phim hay ngoại quốc năm 2015

    Ida, câu chuyện một nữ tu trẻ dưới thời cộng sản ở Ba Lan thắng giải Oscar trong thể loại phim hay ngoại quốc năm 2015. Cuốn phim do đạo diễn Ba Lan Pawel Pawlikowski thực hiện. Một tác phẩm ý nhị, được ân sủng chạm đến, kể lại câu chuyện một nữ tu sinh trẻ đi tìm đức tin và nguồn gốc của mình trong thời cộng sản ở Ba Lan.

    Anna là nữ tu sinh 18 tuổi, một cô bé mồ côi được các nữ tu nuôi nấng trong thời nước Ba Lan ở dưới chế độ cộng sản trong những năm 1960.

    Đời sống trong tu viện là đời sống duy nhất cô biết và đức tin đối với cô là một hơi thở mới. Theo lời đề nghị của mẹ bề trên, trước khi khấn trọn đời cô nên đi ra ngoài tu viện một thời gian. Cô đi với dì của cô, người duy nhất còn sống trong gia đình cô, bà dì bỗng xuất hiện sau một thời gian dài vắng bóng.

    Đây là chuyến đi trong chương trình đào tạo nhưng cô đi mà lòng không muốn, hơn nữa lại đi với một bà dì khó chịu, thích châm biếm, thích tự hủy hoại mình, từng ở trong đội quân chống nazi và bây giờ là đảng viên cao cấp, lúc nào cũng tìm cách châm chọc cô về đức tin và về chọn lựa đời sống tu hành của cô. Trong một cảnh cảm động nhất, nhờ bà dì nói ra, Anna biết mình không phải là người như mình nghĩ. Tên thật của cô là Ida Lebenstein và cô là người Do Thái.

    Làm sao hóa giải cuộc đời riêng của mình với ơn gọi của mình? Và thế là hai dì cháu lên đường đi tìm xem ai là người đã giết cha mẹ của Anna và họ được chôn ở đâu. Chính cuộc đi tìm này là dịp để hai dì cháu khám phá được tâm hồn của hai người, học để thương nhau và để tôn trọng nhau.

    Đạo diễn Alessandro De Luca giải thích cho nhật báo Ý Avvenire, “chỉ chính khi tiếp xúc với những cái khốn cùng về đạo đức của con người trong chuyến đi đau khổ này mà Ida mới thật sự mở mắt ra với thế giới bên ngoài và với chính mình, ý thức lại một nữ tính mà trước đây cô chưa bao giờ để ý đến và cô cũng không hề biết cái duyên của nó. Sự cám dỗ khoác qua bộ dáng bên ngoài của một nhạc sĩ trẻ, anh này muốn cưới cô và muốn cô sẽ làm mẹ. Sau một đêm ngủ chung, lần đầu tiên cô nếm hương vị giấc mơ xây dựng một gia đình cho riêng mình. Nhưng bây giờ cô đã biết, và khi hừng sáng, cô âm thầm bỏ người tình nhân trẻ để trở về tu viện. Suốt cuốn phim cô có khuôn mặt khó hiểu và không cách nào dò tìm được nhưng bây giờ khuôn mặt này sáng lên một niềm vui mới. Trở thành người lớn, cuối cùng Ida đã chọn Chúa, và đây là lần đầu tiên cô ý thức về các hành động của mình.”

     

    Aleteia, Lucandrea Massaro, 26-2-2015

    Marta An Nguyễn chuyển dịch

     

    Đọc thêm »
RSS